|
GLTR.life

Cuộc sống tại Hàn Quốc, Giải mã

cut_01 image
cut_02 image
cut_03 image
cut_04 image

Khi mất liên lạc trên núi, vì sao có người đã cầm cự bằng Choco Pie

Một sinh viên đại học 베트남 đi leo núi mà lạc. Anh ấy mất tích 37 giờ, trong túi có 4초코파이. Hôm nay là câu chuyện của anh ấy.

Updated Apr 28, 2026

Sinh viên đại học Việt Nam Nguyễn Tuấn đã đi leo núi Tam Đảo cùng bạn bè vào ngày 19 vừa qua. Sau khi lên đến đỉnh cùng hướng dẫn viên và nhóm 10 người, anh bắt đầu xuống núi từ 2 giờ chiều, nhưng vì gần như không có kinh nghiệm leo núi, anh mệt vì trời nóng nên nghỉ một lúc rồi tách khỏi đoàn. Anh định tự xuống một mình nhưng bị lạc đường, và điện thoại cũng không bắt được tín hiệu. Anh nghĩ rằng mình rất khó tiếp tục di chuyển, nên đã ẩn mình dưới tảng đá gần con suối. Anh ăn Choco Pie mang theo và uống nước suối trong thung lũng để cầm cự. Nhóm đi cùng đã báo cảnh sát lúc 6 giờ chiều cùng ngày, và hàng trăm người gồm cảnh sát, quân đội, dân quân đã chia thành 8 đội cứu hộ để tìm kiếm. Đội cứu hộ đi dọc theo thung lũng và gọi tên anh để tìm. Tuấn được tìm thấy vào khoảng 7 giờ 15 sáng ngày 21. Khi đó đã là 37 giờ sau khi gặp nạn. Lúc được phát hiện, anh ở trạng thái kiệt sức nhưng tương đối khỏe, và được nói là trong túi anh vẫn còn 4 chiếc Choco Pie. Bài báo cũng giải thích rằng Choco Pie của Orion vào Việt Nam năm 1995, và thị phần bánh pie tại địa phương ở mức khoảng 70%.

원문 보기
Gặp nạn

Ngay lúc bị lạc đường, vì sao tình hình lại xấu đi nhanh như vậy

Có lúc chỉ nghe câu nói là tạm thời tách khỏi đoàn trong núi thôi, người đọc cũng thấy nó không giống chuyện của người khác đúng không. Thực tế, việc gặp nạn thường không bắt đầu bằng một tai nạn lớn như phim, mà nhiều khi đột nhiên trở nên nghiêm trọng vì những lệch nhỏ nối tiếp nhau như nghỉ một lát, nhìn nhầm một ngã rẽ, tự đi xuống trước một mình.

Nhìn các trường hợp cứu hộ thì người leo núi mới thường hay đánh giá thấp thể lực của mình và thời gian xuống núi. Lúc leo lên thì vẫn ổn, nhưng khi xuống thì mệt dồn đến, và nếu có áp lực phải xuống trước khi trời tối thì rất dễ bị hút vào lối nhỏ hoặc hướng thung lũng. Điều nguy hiểm nhất ở đây là vẫn tiếp tục di chuyển sau khi bị lạc đường. Nếu cứ không dừng lại mà đi xuống thêm, bạn sẽ ngày càng xa đường leo núi ban đầu, và phạm vi đội cứu hộ phải tìm cũng sẽ rộng hơn.

Đặc biệt, trên đường xuống núi thì tâm lý thường thả lỏng trước. Vì đã lên tới đỉnh rồi và cảm thấy gần như xong, nên người ta ít nhìn biển chỉ dẫn hơn lúc leo lên. Nhưng nếu xem các ca cứu hộ thực tế, thường có mô hình là chậm xuống núi, rời khỏi đường mòn, rồi tiếp tục di chuyển trong bóng tối lặp lại chồng lên nhau làm việc gặp nạn nặng hơn. Vì vậy điều đáng sợ của tin này là không phải người đặc biệt nào đó, mà là ngay cả người mới bình thường cũng có thể rơi vào nguy hiểm với tổ hợp lỗi rất quen thuộc.

⚠️Mô hình chính của việc gặp nạn ở người mới

Tách khỏi đoàn → đoán sai đường → hoảng rồi tiếp tục di chuyển → chậm xuống núi → tai nạn thứ cấp trong bóng tối và mệt mỏi

Ngay khi cảm thấy mình bị lạc đường, thường càng di chuyển nhiều thì việc cứu hộ càng khó hơn.

Mô hình

Người leo núi mới gặp nạn thường diễn ra như thế này

Trường hợp lần này cũng không hẳn là ngoại lệ hoàn toàn, mà khá giống với diễn biến thường thấy ở hiện trường cứu hộ.

1

Bước 1: Một lần lệch khỏi đoàn ngắn trở thành điểm bắt đầu

Vì những lý do có vẻ nhỏ như trời nóng, mệt, chụp ảnh, nghỉ ngơi mà khoảng cách với đoàn bị giãn ra. Lúc này người mới rất dễ nghĩ là 'đi thêm một chút chắc sẽ gặp lại thôi'.

2

Bước 2: Tin rằng đường xuống núi chỉ có một

Nhiều người nghĩ đường xuống sẽ đơn giản hơn đường leo lên, nhưng trong núi thực tế thì ngã rẽ và lối mòn nhỏ có thể còn dễ gây nhầm hơn. Đặc biệt, hướng thung lũng nhìn bằng mắt thường giống như 'đường đi xuống', nên càng nguy hiểm hơn.

3

Bước 3: Áp lực thời gian làm rối phán đoán

Nếu mất nhiều thời gian hơn dự kiến, lòng sẽ trở nên vội vàng. Vì nghĩ phải xuống trước khi mặt trời lặn, người ta sẽ chọn tốc độ thay vì kiểm tra biển chỉ dẫn, và điều đó ngược lại dẫn đến lệch đường lớn hơn.

4

Bước 4: Hoảng quá nên tiếp tục di chuyển

Nhiều người mất tích không đứng yên chờ được cứu, mà vì nghĩ rằng phải làm gì đó nên cứ tiếp tục di chuyển. Nhưng từ giai đoạn này, vị trí sẽ càng khó xác định hơn và thể lực cũng giảm rất nhanh.

5

Giai đoạn 5: Lạc đường lan thành chấn thương, mất nước, hạ thân nhiệt

Lúc đầu có thể chỉ là lạc đường đơn giản, nhưng nếu thời gian kéo dài thì các nguy cơ thứ cấp như quần áo ướt, nhiệt độ ban đêm, trượt ngã, mất nước sẽ chồng lên nhau. Càng cứu hộ chậm, vấn đề sẽ không còn là 'đường đi' mà đổi thành 'có chịu đựng nổi không'.

Địa hình

Vì sao Tam Đảo vừa đẹp để du lịch nhưng cũng nguy hiểm

Điểm hấp dẫn dễ thấyNguy cơ do chính yếu tố đó tạo ra
Khí hậu núi cao mát lạnhVừa đến nơi là có thể bước vào môi trường núi non tầm nhìn thấp, nhiệt độ thấp, ẩm ướt.
Phong cảnh sương mù và biển mâyKhi có sương mù, các mốc như sống núi, làng xóm, hướng ánh nắng sẽ biến mất, nên chỉ trong vài phút cảm giác phương hướng có thể sụp đổ.
Rừng rậm và thung lũngKhi rời khỏi đường leo núi, tầm nhìn sẽ ngắn, còn thung lũng nhìn như đường xuống núi nhưng thật ra nguy cơ dốc đứng và dòng nước xiết rất lớn.
Dễ tiếp cận từ vùng gần thành phốVì là điểm du lịch nổi tiếng nên rất dễ xem nhẹ. Nhưng biển chỉ dẫn và khả năng tiếp cận cứu hộ có thể không dày như núi ở Hàn Quốc.
Khung cảnh xanh vào mùa mưaVào mùa mưa, đường sẽ ướt và trơn, ngay cả dòng suối nhỏ cũng có thể đột ngột biến thành dòng nước nguy hiểm.
Số liệu

Nhìn qua con số thì vì sao Tam Đảo không phải là ngọn núi dễ

Vì mỗi số liệu có đơn vị khác nhau, nên đừng so sánh tuyệt đối mà hãy dùng chúng để đọc mức độ khắc nghiệt của môi trường ẩn sau hình ảnh điểm du lịch.

Lượng mưa trung bình năm2,600mm·tháng·m
Thời gian mùa mưa7mm·tháng·m
Chênh lệch độ cao1,480mm·tháng·m
Độ cao thị trấn930mm·tháng·m
Sinh tồn

Vì sao lại là Choco Pie, thứ gì đã giúp cầm cự

Khi bị lạc trong núi, điều lo nhất đầu tiên có lẽ là 'với những gì mình đang có, mình cầm cự được bao lâu?'. Ở điểm này, lý do Choco Pie được chú ý không phải vì nó là món ăn kỳ diệu gì đặc biệt, mà vì nhỏ, ăn ngay được, nhưng lượng calo lại khá cao.

Theo tài liệu khảo sát, 1 cái Choco Pie được nêu là khoảng 171kcal, mức carbohydrate khoảng 25g. Carbohydrate là nguồn năng lượng tương đối nhanh, còn chất béo giúp chứa nhiều calo hơn trong một thể tích nhỏ. Vì vậy, đồ ăn vặt như Choco Pie có thể giúp kéo năng lượng lên một chút khi cơ thể rã rời, và giúp cầm cự thời gian bằng lượng calo tối thiểu. Việc được gói riêng từng cái cũng là điểm hữu ích ngoài thực tế, vì dù bị ướt hay bị vỡ thì cũng không hỏng hết một lúc.

Tất nhiên, ở đây cũng có điều không nên hiểu lầm. Choco Pie không phải đồ ăn sinh tồn mà gần hơn với đồ ăn cầm cự. Chất điện giải (muối mất đi qua mồ hôi), protein và vi chất dinh dưỡng không đủ, độ ổn định với nhiệt độ và bảo quản dài ngày cũng kém hơn thực phẩm khẩn cấp chuyên dụng. Vì vậy, điểm chính của ví dụ này không phải là 'Choco Pie là tốt nhất', mà là chỉ cần một món ăn vặt nhiều calo có thể ăn ngay không cần nước cũng có thể giúp kéo dài thời gian trong lúc nguy cấp.

ℹ️Ưu tiên chuẩn bị khi gặp nạn

Thông thường nước là ưu tiên số 1, sau đó là năng lượng có thể ăn ngay.

Muối khoáng quan trọng khi đi núi mùa hè hoặc hoạt động lâu, nhưng thứ tự cơ bản thường đứng sau nước và đồ có thể ăn ngay.

Khẩn cấp

Đồ ăn khẩn cấp không phải chỉ cần ngọt là đủ

LoạiĐiểm mạnhĐiểm chưa tốtMức phù hợp khi gặp nạn
Choco PieNhiều calo, ăn ngay, gói lẻThiếu chất điện giải·protein, không phải để sinh tồn dài ngàyHữu ích để cầm cự ngắn hạn
Thanh lương thực khẩn cấp chuyên dụngMật độ calo và khả năng bảo quản cao, mục đích thiết kế rõ ràngNếu bình thường không mang theo thì khó tiếp cận, và cảm giác ăn có thể khô cứngỔn định nhất để chuẩn bị dài hạn
Thanh hạtChất béo và mật độ calo caoTùy sản phẩm có thể dễ vỡ và có thể gây khátKhá ổn để dùng hỗ trợ
Bánh quy nénCó lợi cho bảo quản dài ngày và mang theoCó thể làm người ta muốn tìm nước, và độ ngon·cảm giác ăn rất tùy ngườiPhù hợp để chuẩn bị theo kiểu bộ dụng cụ thảm họa
Tìm kiếm

Vì sao đội cứu hộ lại đi dọc theo khe suối và gọi tên để tìm

Với người bị lạc, điều làm người ta bức bối nhất là 'Sao vẫn chưa tìm thấy mình?'. Nhưng tìm kiếm không phải là cứ tìm rộng ra một cách vô định, mà gần hơn với việc thu hẹp trước những đường mà khả năng cao con người sẽ trôi theo.

1

Bước 1: Xác định điểm kiểm tra cuối cùng

Đội cứu hộ sẽ sắp xếp lại trước từ việc lần cuối đã thấy ở đâu, đi cùng ai, và ban đầu định đi tuyến nào. Nếu thông tin này sai, phạm vi tìm kiếm sẽ đột nhiên rộng ra.

2

Bước 2: Đọc địa hình mà con người có thể đi xuống

Ở núi dốc, người mất tích thường đi xuống hoặc bị dẫn theo hướng thung lũng·rãnh thoát nước·suối hơn là sống núi. Vì vậy đường thung lũng thường dễ trở thành trục tìm kiếm ưu tiên.

3

Bước 3: Nhắm vào thứ có thể nghe dù không nhìn thấy

Dù bị rừng và đá che nên mắt không nhìn thấy, giọng nói vẫn có thể tới được. Đây là lý do người ta gọi tên hoặc dùng còi. Nếu người sống sót ở gần phản ứng, ngay lúc đó phạm vi tìm kiếm sẽ giảm đi rất nhiều.

4

Bước 4: Dùng nhiều cách cùng lúc

Không chỉ kết thúc bằng tìm kiếm bằng âm thanh. Người ta còn dùng cùng lúc các cách như tìm bằng mắt, thông tin vị trí điện thoại di động, chó tìm kiếm, trực thăng, nhưng ở địa hình núi thì sai số GPS có thể nhảy sang thung lũng hoặc sống núi khác, nên phán đoán tại hiện trường vẫn rất quan trọng.

5

Bước 5: Vài giờ đầu đặc biệt quan trọng

Càng về sau, phạm vi di chuyển của người mất tích càng rộng, và nguy cơ mất nước·hạ thân nhiệt·bị thương cũng tăng lên. Vì vậy việc báo tin đầu tiên và sắp xếp thông tin trong ngày đầu ảnh hưởng rất lớn đến tỷ lệ cứu hộ thành công.

Văn hóa

Choco Pie đã trở thành ‘món ăn vặt quốc dân’ của Việt Nam như thế nào

Lý do Choco Pie nổi bật hơn trong bài báo là vì ở Việt Nam, món này không chỉ là bánh nhập khẩu bình thường mà là sản phẩm đã đi vào văn hóa sinh hoạt.

1

1974: Choco Pie bắt đầu ở Hàn Quốc

Choco Pie được ra mắt ở Hàn Quốc vào năm 1974. Dạng bánh tròn có marshmallow ở giữa và bọc sô-cô-la bên ngoài đã trở thành nền tảng của thương hiệu.

2

1995: Bắt đầu xuất khẩu sang Việt Nam

Orion bắt đầu xuất khẩu Choco Pie sang Việt Nam vào năm 1995. Từ lúc này, không chỉ là xuất khẩu đơn giản mà bắt đầu xu hướng phát triển nơi đây thành thị trường trọng điểm dài hạn.

3

Những năm 2000: Mở rộng sản xuất và phân phối tại địa phương

Khi pháp nhân địa phương, sản xuất và mạng lưới phân phối được thiết lập ổn định, Choco Pie dần thay đổi từ một loại bánh ngoại đặc biệt thành 'món ăn vặt có thể thấy ở khắp nơi'.

4

2019: Doanh thu ở Việt Nam vượt Hàn Quốc

Tính đến năm 2019, số Choco Pie bán ra ở Việt Nam được thống kê khoảng 6trăm triệu chiếc, doanh thu ở mức 9.2B KRW, và doanh thu Choco Pie lần đầu vượt Hàn Quốc. Đây là tín hiệu cho thấy không chỉ là nổi tiếng đơn thuần mà trung tâm thị trường đã dịch chuyển.

5

Những năm 2020: Thấm vào văn hóa lễ tết và cúng giỗ

Nhờ gói từng chiếc, dạng hộp dễ làm quà, và vị ngọt phổ biến dễ ăn, đã có nhiều bài báo nói rằng Choco Pie ở Việt Nam còn đi vào cả văn hóa quà tặng ngày lễ tết và mâm cúng giỗ. Vì vậy trong bài báo này, 'Choco Pie' vừa là đồ ăn vặt để sinh tồn, vừa là món đồ sinh hoạt quen thuộc với người địa phương.

Bản địa hóa

Không phải mang nguyên ‘Jeong’ sang, mà đổi thành ‘Tinh’ của Việt Nam

Bản địa hóa hiệu quảBản địa hóa dễ không hiệu quả
Chuyển jeong của Hàn Quốc thành từ cảm xúc địa phương như Tinh của Việt NamÉp nguyên từ cảm xúc tiếng Hàn vào mà không giải thích
Không chỉ câu chữ quảng cáo mà cả bộ quà tặng dịp lễ tết, đóng gói và phân phối cũng được điều chỉnh theo thói quen sinh hoạtChỉ đổi quảng cáo sang tiếng địa phương, còn cảnh sử dụng thì vẫn giữ nguyên kiểu Hàn Quốc
Kết nối với văn hóa nghi lễ đã có sẵn như gia đình, quà tặng, cúng lễMột chiều thêm vào câu chuyện cảm động không liên quan đến văn hóa địa phương
Tạo ra các điểm tiếp xúc lặp lại để trở thành 'thương hiệu quen thuộc'Chỉ tạo chủ đề nóng một lần rồi không tạo được điểm tiếp xúc trong đời sống hằng ngày
Kiểm tra

Vì vậy bây giờ mình nên kiểm tra điều gì trước

Sau khi đọc những bài báo như thế này, thường sẽ còn lại cảm giác lo lắng kiểu 'mình cũng có thể gặp như vậy ở điểm du lịch, trên núi, chỉ cần lơ là một chút'. Cảm giác đó không hề quá mức, vì thực tế việc gặp nạn thường không bắt đầu từ tai nạn của người thám hiểm ghê gớm, mà từ lỗi quen thuộc của người mới và thiếu chuẩn bị.

Vì vậy điều cần kiểm tra trước không phải kỹ thuật sinh tồn lớn lao mà là điều cơ bản. Ví dụ như không tự đi xuống một mình trước, trước khi xuất phát thì chia sẻ thời gian dự kiến xuống núi, nếu là núi có tín hiệu điện thoại yếu thì chuẩn bị bản đồ ngoại tuyến hoặc pin dự phòng, mang theo nước và đồ ăn vặt nhiều năng lượng có thể ăn ngay. Nếu cảm thấy bị lạc đường, đừng vô điều kiện đi xuống thêm nữa, hãy cố gắng để lại dấu hiệu vị trí rồi thử gọi cứu hộ, và thường tốt hơn là ở nơi an toàn để tiết kiệm sức.

Và cuối cùng, điều cần nhớ là đây. Trong tin tức lần này, thứ cứu người không phải chỉ là cái tên Choco Pie, mà là kết quả của 3 điều cùng kết hợp: quyết định dừng di chuyển, lượng calo giúp cầm cự dù chỉ một chút, những người bắt đầu tìm kiếm từ sớm. Vì vậy nếu tin này làm bạn thấy nhạy cảm, có thể không phải vì bạn quá sợ, mà vì cơ thể bạn đã nhận ra trước mình cần chuẩn bị gì cho chuyến leo núi hoặc du lịch tiếp theo.

💡4 điều cần kiểm tra ngay

Trước khi leo núi: đã chia sẻ lộ trình và thời gian xuống núi cho bạn đi cùng hoặc gia đình chưa

Trong túi: có nước, pin dự phòng, và đồ ăn vặt nhiều năng lượng có thể ăn mà không cần nước không

Hành động tại chỗ: khi bị lạc đường, có thể gửi tín hiệu cứu hộ ở nơi an toàn thay vì di chuyển thêm không

Nhận thức về điểm du lịch: đừng chắc chắn rằng chỉ vì là điểm du lịch nổi tiếng thì biển báo an toàn và hạ tầng cứu hộ đã đầy đủ

Mình sẽ hướng dẫn bạn cách sống ở Hàn Quốc

Hãy yêu mến gltr life thật nhiều nhé

community.comments 0

community.noComments

community.loginToComment