Tại một trường tiểu học ở Busan, giáo viên đã gọi tên một học sinh khi đang ngăn mâu thuẫn giữa các học sinh. Nhưng phụ huynh đã phản đối rất mạnh với giáo viên rằng đừng gọi tên con mình. Lý do là vì đứa trẻ sợ hãi. Vụ việc này nhìn như chỉ là một cuộc cãi vã đơn giản, nhưng nó cho thấy hiện nay trường học Hàn Quốc đang ở trong căng thẳng như thế nào. Giáo viên phải hướng dẫn nếp sống, nhưng lại lo về khiếu nại của phụ huynh và tranh cãi về bạo hành trẻ em. Ngược lại, phụ huynh lại nhìn thấy sự lo lắng và tổn thương của con trước tiên. Cuối cùng, điểm chính của tin này không phải là có gọi tên hay không. Câu hỏi đang được đặt ra cùng lúc là phạm vi hướng dẫn hợp lý của giáo viên đến đâu, phụ huynh có thể can thiệp đến mức nào, và nhà trường phải giải quyết những xung đột như vậy theo quy trình nào.
원문 보기
Vấn đề không phải là cái tên, mà là đã gọi như thế nào
Khi mới nhìn vụ việc này, mọi người thấy hơi khó hiểu đúng không. Việc gọi tên học sinh ở trường có vẻ là chuyện rất bình thường, nên dễ nghĩ tại sao lại thành xung đột lớn như vậy. Nhưng ở trường học Hàn Quốc bây giờ, không phải việc gọi tên tự nó là vấn đề, mà việc lời nói đó được nói ra trong tình huống nào và với giọng điệu nào mới là điều nhạy cảm hơn nhiều.
Đặc biệt sau vụ việc Trường Tiểu học Seo-i năm 2023, ranh giới giữa việc hướng dẫn sinh hoạt của giáo viên và hành vi ngược đãi trẻ em về mặt cảm xúc đã trở nên rất nhạy cảm. Nói đơn giản, hướng dẫn sinh hoạt là việc giáo viên ngăn cản làm gián đoạn giờ học, hòa giải mâu thuẫn giữa học sinh và giúp các em tuân thủ quy tắc. Vốn là công việc cơ bản của nhà trường, nhưng bây giờ sự lo lắng rằng chỉ một lời nói nhỏ cũng có thể dẫn đến khiếu nại hoặc tố cáo đang ngày càng lớn.
Vì vậy, tiêu chuẩn đánh giá cũng đã thay đổi. Thay vì chỉ nhìn vào việc có gọi tên hay không, người ta sẽ cùng xem xét liệu có làm học sinh xấu hổ trước đám đông không, có gây áp lực lặp đi lặp lại không, học sinh có thực sự cảm thấy sợ hãi và nhục nhã lớn không, và lời nói đó có phải là mức can thiệp tối thiểu cần thiết cho giáo dục hay không. Dù cùng là gọi tên, nhưng việc ngăn chặn ngay để dừng xung đột và việc dồn ép công khai được xem là hai hành vi hoàn toàn khác nhau.
Quan trọng hơn việc có gọi tên hay không là đã hướng dẫn theo cách không làm tổn hại đến phẩm giá của học sinh hay chưa.

Hướng dẫn nếp sống hợp lý và việc làm học sinh xấu hổ không phù hợp khác nhau ở đâu
| Phân loại | Hướng dẫn nếp sống hợp lý | Lo ngại làm xấu hổ công khai không phù hợp và xâm hại cảm xúc |
|---|---|---|
| Mục đích | Dừng tình huống ngay lập tức và khôi phục quy tắc | Gây áp lực cho học sinh hoặc khống chế bằng cảm xúc |
| Cách diễn đạt | Nhắc nhở, ngăn lại ngắn gọn và cụ thể | Dùng cách nói hạ thấp, chế giễu, mang tính đe dọa |
| Tính công khai | Can thiệp trong phạm vi tối thiểu cần thiết | Làm mất mặt lặp đi lặp lại trước nhiều người |
| Tính lặp lại | Sau khi tình huống kết thúc thì tư vấn hoặc hướng dẫn tiếp theo | Tiếp tục gán nhãn dù không liên quan đến cảnh xảy ra vấn đề |
| Thủ tục tiếp theo | Xác nhận sự thật, tư vấn, hướng dẫn tách riêng, rồi kết nối với việc trao đổi với phụ huynh | Chỉ nói rồi cho qua hoặc làm lớn lên thành đối đầu cảm xúc |
| Ảnh hưởng còn lại với học sinh | Giúp hiểu quy tắc và cho cơ hội thử lại | Có thể làm tăng nỗi sợ, sự xấu hổ và việc né tránh lớp học |

Trường học thường can thiệp như thế này
Nếu xem tài liệu thực tế, trường học thường khuyên cách ứng phó theo từng bước và có thể ghi lại, thay vì ép ngay bằng cảm xúc.
Bước 1: Gọi tên và cho dừng lại ngay
Khi học sinh cãi nhau, giáo viên trước hết sẽ gọi tên hoặc ngăn lại bằng lời nói ngắn gọn. Mục đích của bước này không phải là phạt, mà là dừng tình huống lại.
Bước 2: Tách chỗ ngồi và giúp bình tĩnh lại
Nếu xung đột lớn hơn, các em sẽ được cho ngồi cách ra hoặc chuyển tạm đến không gian tách riêng. Nhiều khi cần thời gian hạ cảm xúc trước, hơn là hỏi vặn ngay.
Bước 3: Xác nhận sự việc riêng từng bên
Thay vì chỉ hỏi ai là người làm trước, giáo viên sẽ bình tĩnh kiểm tra xem mỗi em đã thấy gì, nghe gì. Cùng một cảnh nhưng mỗi học sinh nhớ khác nhau, nên ghi chép và trao đổi riêng rất quan trọng.
Bước 4: Tiếp nối bằng tư vấn và giáo dục nếp sống
Không chỉ chỉ ra hành vi có vấn đề rồi kết thúc, mà còn tư vấn vì sao lại có hành động đó và giải thích quy tắc để chuyện giống vậy không xảy ra nữa.
Bước 5: Nếu cần thì trao đổi chính thức với phụ huynh
Nếu sự việc lặp lại hoặc ảnh hưởng lớn, nhà trường sẽ liên lạc với phụ huynh để báo tình hình và xin phối hợp. Gần đây, việc trao đổi qua kênh chính thức của trường được nhấn mạnh hơn, thay vì để một mình giáo viên tự nhận.

Phụ huynh có thể nói đến đâu, và từ đâu thì vượt quá giới hạn
Nếu chỉ nhìn vào chế độ, câu trả lời khá rõ ràng. Quyền trực tiếp hướng dẫn đời sống học sinh thuộc về giáo viên và hiệu trưởng, còn phụ huynh gần hơn với phía nghe giải thích và được đề nghị phối hợp. Tất nhiên vẫn có thể nêu ý kiến hoặc phản đối, nhưng không phải là chủ thể quyết định ngay tại chỗ về cách can thiệp trong giờ học hay việc hướng dẫn đó.
Nhưng thực tế phức tạp hơn chế độ rất nhiều. Ở trường học Hàn Quốc, trong thời gian dài, giáo viên thường phải trực tiếp chịu các khiếu nại của phụ huynh qua điện thoại cá nhân hoặc ứng dụng nhắn tin. Vì vậy dù quyền nằm ở nhà trường, ảnh hưởng thực tế lại thường được cảm nhận là lớn hơn từ phía phụ huynh gửi khiếu nại. Đó cũng là lý do liên tục có tin nói rằng khi giáo viên hướng dẫn đời sống học sinh, điều họ nghĩ đến trước tiên không phải hiệu quả giáo dục mà là liệu có bị khiếu nại không.
Cuối cùng, điểm vượt quá giới hạn không nằm ở bản thân sự phê bình mà ở cách làm. Việc phụ huynh giải thích rằng 'con tôi đã có phản ứng như vậy' và yêu cầu xác nhận sự thật là sự tham gia chính đáng. Nhưng cách chặn ngay tại chỗ việc giáo viên ngăn cản tức thời hoặc hướng dẫn đời sống học sinh, gây áp lực lặp đi lặp lại, hoặc trút khiếu nại trực tiếp vào một cá nhân thì ngày càng xa mục đích của chế độ.
Trên giấy tờ thì quyền hạn thuộc về nhà trường, nhưng gánh nặng khiếu nại trong thời gian dài lại đổ trực tiếp lên từng giáo viên.

Hai điều giáo viên nói là khó nhất
Trong một bài báo trích dẫn khảo sát, việc hướng dẫn sinh hoạt và khiếu nại của phụ huynh được nêu là hai gánh nặng lớn trong đời sống dạy học.

Vì sao những tin tức như vậy cứ lặp lại
Vấn đề này không phải tự nhiên xuất hiện trong một ngày. Phải nhìn trong dòng thay đổi dài của quan hệ giữa nhà trường và gia đình thì mới hiểu rõ hơn một chút.
Những năm 2000: câu chuyện về quyền học sinh lớn dần
Những ý kiến đặt vấn đề về cách nhà trường kiểm soát một chiều như trước đây ngày càng nhiều hơn. Đây là thời kỳ không khí xem quyền uy của giáo viên là điều đương nhiên bắt đầu yếu đi.
Những năm 2010: quyền lợi tăng lên nhưng cơ chế điều chỉnh còn yếu
Khi quy định về quyền học sinh lan rộng, quy tắc của nhà trường đã thay đổi, nhưng hệ thống điều chỉnh lại quyền hạn của giáo viên và vai trò của phụ huynh thì chưa theo kịp đầy đủ.
Giữa những năm 2010: khiếu nại của phụ huynh trở thành áp lực ngoài lớp học
Xâm phạm quyền dạy học không chỉ còn là lời nói bạo lực của học sinh hay cản trở giờ học, mà còn mở rộng thành khiếu nại qua điện thoại, tin nhắn và trực tuyến từ phụ huynh. Xung đột cũng trở thành kiểu kéo dài lâu hơn và mang tính riêng tư hơn.
Khoảng năm 2019: ranh giới giữa hướng dẫn sinh hoạt và bạo hành trẻ em bị lung lay
Khi nỗi lo rằng cả việc hướng dẫn chính đáng cũng có thể bị tố cáo tăng lên, nhiều người đánh giá rằng giáo viên bắt đầu nghiêng về hướng tránh tranh chấp hơn là sửa lại vấn đề.
Từ sau 2023: vụ việc ở Trường Tiểu học Seoi trở thành bước ngoặt
Sau vụ giáo viên Trường Tiểu học Seoi qua đời, xâm phạm quyền dạy học và khiếu nại ác ý đã trở thành vấn đề toàn quốc. Luật và chế độ có thay đổi một phần, nhưng ở thực tế vẫn còn có câu nói rằng 'thay đổi cảm nhận được chỉ khoảng một nửa'.

Lời nói muốn bảo vệ con, đôi khi lại có thể làm con lo hơn
Đến đây lại khiến mình suy nghĩ thêm một lần. Khi phụ huynh nói 'con tôi sợ', rất có thể điều đó bắt đầu từ bản năng muốn bảo vệ. Nhưng theo nghiên cứu tâm lý trẻ em, việc cứ để trẻ tiếp tục né tránh tình huống gây lo lắng để giảm bất an lại có thể làm sự lo lắng tăng lên về lâu dài.
Nói đơn giản là thế này. Nếu vì trẻ sợ thuyết trình mà lần nào cũng cho trẻ khỏi trình bày, thì ngay lúc đó trẻ sẽ thấy nhẹ hơn. Nhưng trẻ lại có thể tin hơn rằng 'mình là người không thể chịu được tình huống này'. Việc hướng dẫn của giáo viên cũng giống vậy. Nếu không phải nguy hiểm thật mà vẫn yêu cầu đừng gọi tên, đừng mắng, và hãy xóa hết mọi tình huống khiến trẻ khó chịu, thì trẻ có thể ngày càng khó chịu đựng ngay cả căng thẳng nhỏ ở trường.
Tất nhiên, chiều ngược lại cũng quan trọng. Nếu thật sự trẻ có biểu hiện sợ hãi lặp đi lặp lại, bị xúc phạm, phản ứng cứng đờ, hoặc từ chối đến trường, thì đó có thể không phải là 'sự khó chịu cần được giúp để thích nghi' mà là dấu hiệu cần được bảo vệ. Điểm quan trọng không phải là trẻ đã khóc một lần hay chưa, mà là sau đó trẻ có thể hồi phục và tham gia lại hay không. Vì vậy, thay vì cản nhau, giáo viên và phụ huynh cần cùng phân biệt giữa sự khó chịu trẻ có thể chịu được và nguy hiểm thật sự.
Cho phép né tránh để thấy dễ chịu trong ngắn hạn có thể làm việc thích nghi ở trường và tự điều chỉnh trở nên khó hơn trong dài hạn.

Thử phân biệt tình huống thật sự cần được bảo vệ và sự bảo bọc quá mức
| Điểm cần kiểm tra | Trường hợp thật sự cần được bảo vệ | Trường hợp bảo vệ quá mức làm cản trở thích nghi |
|---|---|---|
| Tính chất của nguy cơ | Có khả năng hạ thấp, đe dọa, xúc phạm lặp lại, quá tải cảm giác, gây sang chấn | Khó chịu và căng thẳng, nhưng chỉ ở mức hướng dẫn nội quy thường gặp trong trường học |
| Phản ứng của trẻ | Ngay cả sau khi tình huống kết thúc, trẻ vẫn cứng đờ lâu và khó hồi phục | Lúc đó có buồn, nhưng sau một thời gian vẫn có thể tham gia lại |
| Thay đổi hành vi | Lặp lại việc từ chối đến trường, triệu chứng cơ thể, né tránh giáo viên hoặc nơi chốn nhất định | Có thể thử lại tình huống tương tự từng chút một |
| Cách người lớn phản ứng | Cần bảo vệ ngay, ghi chép lại, kết nối tư vấn và hỗ trợ chuyên môn | Chuẩn bị hướng dẫn trước, tiếp xúc từng bước, thiết kế trải nghiệm thành công nhỏ |
| Kết quả dài hạn | Nếu để mặc, lo âu và việc từ chối đi học có thể nặng hơn | Nếu hỗ trợ đúng cách, khả năng tự điều chỉnh và thích nghi sẽ phát triển |

Vì sao điều quan trọng là giải quyết bằng quy trình, không phải đứng về phe nào
Những việc như vậy lặp lại cũng vì cảm xúc va chạm trước. Vì vậy, nhà trường càng phải dựa vào quy trình hơn là dựa vào con người.
Bước 1: Trước tiên hãy ghi lại sự việc
Cần ghi lại trước ai đã nói gì với ai, lúc đó học sinh phản ứng thế nào. Vì ký ức rất dễ bị cảm xúc kéo đi và thay đổi nhanh.
Bước 2: Không làm qua cá nhân giáo viên mà chuyển sang kênh chính thức
Nếu bắt đầu cãi nhau ngay qua điện thoại cá nhân hoặc ứng dụng nhắn tin, cảm xúc sẽ lớn hơn. Điều quan trọng là chuyển sang tuyến chính thức như quản lý nhà trường, cửa sổ tiếp nhận khiếu nại, hoặc buổi gặp đã hẹn.
Bước 3: Nếu cần, hiệu trưởng và hội đồng sẽ can thiệp
Nếu là việc giáo viên khó tự mình gánh được, hiệu trưởng sẽ đứng ra hòa giải. Nếu có khả năng xâm phạm hoạt động giáo dục thì cần xem xét theo quy trình chính thức như Ủy ban bảo vệ quyền của giáo viên.
Bước 4: Có thể chuyển sang hỗ trợ ngoài trường
Nếu không thể xử lý xong trong phạm vi nhà trường, sẽ chuyển sang văn phòng hỗ trợ giáo dục địa phương, trung tâm hỗ trợ của sở giáo dục, hoặc hỗ trợ pháp lý và tâm lý. Điểm quan trọng không phải là đứng về phe ai trước, mà là không biến xung đột thành cuộc chiến cá nhân.

Vì vậy, không nên chỉ xem tin này là cuộc cãi nhau giữa một giáo viên và một phụ huynh
Đây là lý do vì sao tin tức về trường học ở Hàn Quốc cứ lặp lại giống nhau. Giáo viên phải hướng dẫn học sinh nhưng lại sợ bị tố cáo, phụ huynh phải bảo vệ con nhưng cũng có thể rơi vào bẫy bảo bọc quá mức, còn nhà trường nếu quy trình chính thức yếu thì cuối cùng mọi người sẽ đối đầu trực tiếp với nhau. Vụ việc lần này cũng có thể xem là một ví dụ cho thấy cả ba vấn đề đó chồng lên nhau trong cùng một tình huống.
Khi là người nước ngoài đọc tin tức Hàn Quốc, bạn có thể nghĩ rằng: 'Chỉ vì gọi tên một lần mà sao lại thành chuyện lớn thế này?' Nhưng hiện nay trường học ở Hàn Quốc không chỉ đơn giản là trở nên nhạy cảm hơn, mà có vẻ đang đi qua giai đoạn chuyển tiếp để xây dựng lại tiêu chuẩn về quyền lợi và sự bảo vệ. Vì vậy, muốn hiểu được thì cần nhìn cả cấu trúc phía sau những vụ việc nhỏ nữa.
Mâu thuẫn xoay quanh một câu nói của giáo viên thật ra là kết quả của sự va chạm cùng lúc giữa quyền của giáo viên, sự can thiệp của phụ huynh, sự bất an của đứa trẻ và quy trình của nhà trường.
Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn cách sống ở Hàn Quốc
Hãy yêu mến gltr life thật nhiều nhé




